Latest News

Mê mày mò, triệu điều hay

Hiển thị các bài đăng có nhãn TRẢI NGHIỆM. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TRẢI NGHIỆM. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2018

Sử dụng flycam trong chụp ảnh phong cảnh

Nếu như trước đây trong quá trình sáng tác hay nói bóng bẩy như một số nhà nhiếp ảnh là “Đi săn tìm con Art”, chụp ảnh phong cảnh là một thể loại ảnh khó, đòi hỏi rất nhiều ở các nhà nhiếp ảnh về thể lực, thiết bị chụp…
Với máy ảnh thông thường để chụp được một bức ảnh phong cảnh đẹp, ấn tượng, bạn phải leo lên nóc nhà cao tầng hay trèo lên một ngọn núi nào đấy thì hiện nay, với Flycam  - thiết bị bay điều khiển từ xa dùng chụp ảnh, quay phim từ trên không đã và đang dần dần chiếm lĩnh vai trò của mình ở Việt Nam và trên toàn thế giới trong việc chụp thể loại ảnh này.  Bạn có thể đứng dưới mặt đất, điều khiển flycam bay lượn để chụp những cánh đồng mùa lúa chín vàng như dải mật, những dãy núi nhấp nhô trùng điệp, những cây cầu hiên ngang bắc qua những dòng sông uốn lượn…và cho ra đời những bức ảnh vô cùng đẹp và hoành tráng.
 

Khi sử dụng Flycam các bạn cần nắm được một số nguyên tắc và kỹ năng sau:

1.Tuân thủ luật pháp qui định (Thủ tục cấp phép bay flycam, những vùng, khu vực cấm bay flycam...)
2. Thành thạo kỹ năng điều khiển máy
3. Thông số kỹ thuật và qui tắc an toàn bay
4. Nghiên cứu kỹ địa hình vị trí định chụp (tham khảo trước Google Map) cố gắng tìm hiểu trước vị trí các lạch nhỏ, ao hồ, ngọn núi. Vì chính các phần tử này tạo thành đường nét trong bức ảnh của bạn.
5. Khi đến vị trí sáng tác, tìm chỗ cất cánh an toàn, bằng phẳng, khô ráo, xa các vật thể chắn tầm mắt. Chỉ cho flycam cất cánh khi đã có tín hiệu GPS, sau khi cho flycam khởi động, điều khiển flycam nâng lên hạ xuống 2,3 lần ở độ cao thấp đề phòng có trục trặc kỹ thuật.
6. Nếu bạn không cần video, khi bay hạn chế bay xa, lượn ngang lượn dọc trên cao không an toàn và pin hao tổn nhanh. Khi lượng pin còn khoảng 30% thì nên cho flycam trở về.
7. Sau mỗi lần chụp bạn nên thay thẻ nhớ, (nên mua nhiều thẻ nhớ dung lượng nhỏ) để lưu dữ liệu ảnh vừa chụp.
 
Những bức ảnh sau đây được tác giả Trần Bình An chụp ở Quảng Bình bên dòng Sông Gianh hiền hòa .Cảnh vật và cuôc sống con người ở vùng đất nhiều nắng gió này tạo thành những bức tranh mỹ lệ hoành tráng, hiếm có nơi nào sánh được. Tất cả các ảnh được chụp bằng flycam DJI Mavic Pro và hậu kỳ bằng chương trình nối ảnh PTGui của hãng New House Internet Services, website: ptgui.com...
 
 
Xã Cảnh Dương anh hùng bên cửa biển Sông Loan.
 
 
Núi đá vôi Lèn Bảng. Xã Tiến Hóa, Tuyên Hóa bên bờ tả ngạn Sông Gianh.
 
 
Cơn mưa chiều đến từ bên kia núi Cao Mại về xã Quảng Tiên bên bờ Sông Gianh
 
 
Xã Quảng Minh, thị xã Ba Đồn với Cầu đường sắt Minh Lệ qua dòng Sông Son.
 
 
Xã Mai Hóa, Tuyên Hóa. Panorama 180 độ. 

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2018

Nhiếp ảnh gia có kinh nghiệm là như thế nào?


Đối với những nhiếp ảnh gia có nhiều kinh nghiệm, việc chụp ảnh không nhất thiết là phải tuân thủ theo các quy tắc mà họ đã tự tạo cho mình những cách nhìn khác biệt đối với một sự kiện, họ không mất thời gian để căn chỉnh hay đi theo một lối mòn. Dưới đây là một số ví dụ:
  1. BỐ CỤC:  Lúc này nó chẳng phải là luật lệ thứ bao nhiêu nữa mà chỉ là họ cảm thấy gì trước khung cảnh đó và ghi nhận lại.
  2. TIÊU CỰ: họ đang sử dụng tiêu cự nào và biết rõ sẽ đứng đâu để thể hiện cái cảm xúc mà họ muốn có được với tiêu cự đó.
  3. ÁNH SÁNG: Họ thấy ánh sáng đó và chụp ánh sáng như là cách ghi nhận lại sự việc chứ không phải như đang xử lý ánh sáng.
  4. THẦN THÁI CỦA CHỦ THỂ: Dù là một chủ thể đang di chuyển thì người chụp có kinh nghiệm chỉ click cò khi biết chắc chủ thể đó sẽ như thế nào trong ảnh, chân nào co chân nào duổi , mặt hướng về đâu, kết hợp không gian xung quanh thế nào …..
  5. LÀM CHỦ THIẾT BỊ: Khi họ đã bấm máy nghĩa là họ đã chắc chắn đã biết được rằng mình đã bắt trúng hay hụt khoảnh khắc chứ không còn quan tâm tới hình sẽ đúng sáng hay màu sắc hay chưa. Vì những điều đó là điều quá cơ bản. Việc vừa chụp vừa nhìn máy và chỉnh máy sau vài tấm chỉ là cách chụp của những người chụp thụ động.
Thường một người thiếu trải nghiệm cùng lúc xử lý năm vấn đề trên một cách tự nhiên đã là điều không phải ai cũng làm được. Trong khi đó  người có kinh nghiệm thực sự sẽ cùng lúc quan tâm xử lý thêm các thông tin khác nữa.
  1. CẢM XÚC VÀ CÁI TÔI CÁ NHÂN: Họ thực sự thấu hiểu chủ thể , họ cảm nhận được mối hệ của các chủ thể , họ cảm nhận được không gian, thời gian và cảm xúc của chủ thể đối với khung cảnh và không gian đó. Họ chụp theo cảm nhận của họ đối với cái họ cảm nhận chứ không phải theo chiêu thức. Đây chính là yếu tố giúp họ tạo được cái tôi riêng biệt và dặt cái tôi đó vào trong hình ảnh. Cái khác biệt đó có được do không bắt chước theo hình chụp của bất kỳ ai khác.
  2. TƯƠNG TÁC VÀ NẮM BẮT TÂM LÝ CỦA CHỦ THỂ:  Họ nắm bắt tâm lý đối tượng chụp và làm chủ sự tương tác đó để phù hợp với yêu cầu cần thể hiện trên ảnh. Có lúc họ giao tiếp với chủ thể, có lúc họ điều khiển , có lúc họ tác động, có lúc lại không làm gì hết mà chỉ lặng lẻ quan sát và để nhường sự tự nhiên lại cho chủ thể trong bối cảnh xung quanh.
    Người thiếu kinh nghiệm đôi lúc cứ điều khiển chủ thể như một thói quen bắt buộc. Họ không ý thức được cái sự tự nhiên trước mắt họ đôi lúc còn đẹp và đang giá hơn rất nhiều cái mà họ đang muốn áp đặt vào.
Đây là vấn đề cần nhiều kiến thức xã hội và nhiều trải nghiệm trong cuộc sống chứ không thể học một sớm một chiều mà có được. Có lúc họ ăn mặc và hành xử lấn áp chủ thể . Có lúc họ friendly ngang hàng với chủ thể. Cũng có lúc họ nhún nhường và đóng vai “cơ dưới” với chủ thể . Tất cả chỉ là để giúp chủ thể hoặc giúp chính họ tự tin hơn nhằm thể hiện được cái mà họ muốn.
  1. TÁC PHONG:  Tác phong đây không phải là ăn mặc lịch sự giầy dép thế nào, mà tác phong đây chính là cách họ làm việc, cách họ di chuyển. Cách họ chụp nhanh, nhạy nhưng không gấp gáp.
    Có người lúc chụp rất gấp gáp và hùng hục làm cho chủ thể căng thẳng theo mà mất đi sự tự nhiên. Có người tệ hơn vào một sự kiện cắm đầu di chuyển hùng hục để đâm trúng bà già, trẻ em hoặc hất đổ ly chén thậm chí là … bánh cưới. Người có kinh nghiệm rất nhanh nhẹn về thao tác, phán đoán và bắt khoảnh khắc rất nhanh nhạy, nhưng vẻ bề ngoài luôn thong dong thư thái tạo. Điều đó tạo cho chủ thể sự dễ chịu.  Thậm chí họ trở thành một “Ninja” với sự xuất hiện không hề ảnh hưởng tới nhịp điệu tự nhiên của một sự kiện hay một không gian nào đó.
  2. QUAN SÁT VÀ PHÁN ĐOÁN TÌNH HUỐNG ĐỂ BẮT KHOẢNH KHẮC:   Họ chụp nhiều chụp nhanh nhưng không chụp đại để cầu may, họ biết trước, đoán trước, tìm hiểu trước khoảnh khắc nào có thể xảy ra, và nếu xảy ra thì nó sẽ ra sao, và họ sẽ làm gì để không để nó bỏ lỡ khoảnh khắc đó. Họ đưa ra những quyết định sẽ chờ đợi, sẽ follow hoặc sẽ di chuyển để tìm kiếm khoảnh khắc khác. Bạn có thể xem thêm những bài viết về Timeline , Research và Form mà Bow từng đăng trên Bow101 để hiểu rõ hơn về vấn đề này.
  3. SỰ TỈNH TÁO VÀ TINH TẾ:  Họ luôn ý thức rõ mình cần phải làm gì để đảm bảo đúng yêu cầu của khách hàng và cân bằng nó với cách thể hiện bản thân. Họ không bị cuốn vào những sự việc hay ho, sôi nổi đang diễn ra trước mắt, để rồi quên mất cái mục đính chính của mình. Có những người bị cuốn theo những cảm xúc, những thói quen lúc chụp thường sẽ không thấy được cái bao quát hơn hoặc những cái nhỏ nhặt nhưng tinh tế hơn. Sự tỉnh táo dôi lúc mới là level cao hơn việcbay bay như nghệ sĩ.
Một người chụp có kinh nghiệm đúng nghĩa thì trong lúc chụp não bộ của họ cùng lúc xử lý rất nhiều vấn đề như vậy. Tuy nhiên họ xử lý nó một cách tự nhiên và thoải mái như bản năng.  Còn người chụp không có nhiều kinh nghiệm hay trải nghiệm sống vẫn có thể có được “hình đẹp” thậm chí còn “đẹp” hơn của những người kinh nghiệm kể trên, bằng cách … chụp theo công thức, theo chiêu trò. Tất nhiên hình ảnh đó sẽ không đầy đủ để đáp ứng yêu cầu mà họ đặt ra. Và tệ hơn nữa những hình ảnh đó sẽ luôn luôn giống với hình ảnh của ai đó mà họ đang cố bắt chước theo.

Chủ Nhật, 25 tháng 2, 2018

Bạn muốn ngắm gì ở Rome?










Thứ Hai, 25 tháng 12, 2017

Những yếu tố quan trọng khi chụp ảnh phóng sự cưới

Bạn mới bắt đầu chụp phóng sự cưới, hay bạn đã chụp một thời gian nhưng vẫn còn mơ hồ và hên xui trong việc thể hiện hình ảnh. Trong bài viết này chúng tôi sẽ giới thiệu đến bạn 7 yếu tố cơ bản nhất để bạn bắt đầu tìm hiểu đúng bản chất và quy trình khi chụp ảnh cưới.

1. TIMELINE 

   – Một đám cưới có bao nhiêu tiết mục đẹp, bao nhiêu khoảnh khắc đẹp?  Bao nhiêu cảm xúc đẹp? Bạn thấy được bao nhiêu cảm xúc ? Bạn chứng kiến được bao nhiêu khoảnh khắc ? Và bạn chụp lại được bao nhiêu trong số đó?   Bạn chỉ có thể chụp được trừ khi bạn biết trước sự việc đó sẽ diễn ra. Và không có cách nào tốt hơn đó chính làm nắm rõ timeline, lịch trình của đám cưới.
Bạn phải biết tiết mục gì sắp xảy ra chuẩn bị từ vị trí đến các yếu tố kỹ thuật để ghi nhận lại sự việc đó. Nếu bạn thụ động chờ sự việc diễn ra mà không biết trước, hoặc sự việc diễn ra quá nhanh quá bất ngờ thì liệu bạn có sẵn sàng ghi nhận lại với đầy đủ các yếu tố kỹ thuật không?
Những cái màn như rót rượu , cắt bánh, quăng hoa hay toasting này nọ thì quá rõ ràng ai chụp cũng được. Nhưng những tiếc mục, những giây phút bất ngờ xúc động, những diễn biến của sự việc trong ngày cưới , nếu bạn thật sự hiểu , thực sự biết cách lên timeline  và biết cách can thiệp vào timeline của Đám Cưới thì chỉ cần ngay phút đầu tiên bước vô đám cưới bạn có thể biết được đám cưới này sẽ diễn ra như nào.
Ví dụ nhé: Trong một bài viết trước Bow từng kể một ví dụ:  nếu cô dâu có một đoạn lên sân khấu phát biểu gửi lời cảm ơn đến cha cô dâu, và đoạn phát biểu này sẽ rất xúc động thì liệu bạn có biết trước để chọn vị trí để ghi nhận cảm xúc của cha cô Dâu đang đứng tuốt ngoài cửa không hay lúc đó chỉ lăm le máy ảnh vào cô dâu đang trên sân khấu ?
Timeline là cái căn bản và cần thiết nhất cho bất cứ ai chụp phóng sự cưới. Không những giúp photographer biết trước sự việc để không  bỏ lỡ khoảnh khắc , mà timeline còn là công cụ Research để photographer tìm hiểu rõ hơn về chủ thể của mình, về cảm xúc, tâm tư tình cảm và về các mối quan hệ của chủ thể với những người khác trong đám cưới.

Liên tục đổi mới những góc máy mới mẻ, độc đáo

Bí quyết này nằm ở chỗ các photographer và cameraman phải thực sự sáng tạo, lăn xả để có được những góc chụp / góc quay thực sự mới mẻ, đột phá, không lặp lại cũng như không rập khuôn theo khuôn mẫu. Những quy chuẩn khô cứng sẽ được hạn chế một cách tối đa, bộ ảnh cưới của cô dâu chú rể sẽ độc đáo hết mức có thể – và chính sự sáng tạo, mới mẻ của người chụp sẽ tạo nên điều này.

Sự bình dị, gần gũi luôn mang lại những bức hình tràn đầy cảm xúc

Cảm xúc luôn là yếu tố chính làm nên cái hồn của một bức ảnh. Ngoài những kỹ thuật chụp cao siêu, công nghệ hiện đại thì việc người chụp ảnh mở tâm hồn mình ra để cảm nhận và bắt những khỏanh khắc cảm xúc nhất trong đám cưới sẽ làm nên cái hồn của bức ảnh.
Chỉ khi bắt được những cảm xúc chân thực và bình dị nhất của cô dâu chú rể, bộ ảnh cưới bạn chụp mới có thể thực sự tạo được ấn tượng và chạm vào trái tim người xem.

Research

Chụp ra tấm ảnh để làm gì nếu như bản chất của nó không phải là story telling là kể lại câu chuyện bằng hình ảnh. Nhiếp Ảnh, Phim Ảnh nói chung cũng là ngôn ngữ để bạn kể lại câu chuyện bằng cách ghi nhận lại sự việc.
Với một đám cưới thì bạn sẽ kể hời hợt theo kiểu đám cưới này có cái này cái kia , có người này người nọ, hay bạn sẽ kể  về tâm tư tình cảm , cảm xúc , mối quan hệ trong gia đình của họ.  Và để hiểu rõ bạn đang kể chuyện gì, ghi nhận cái gì bằng máy ảnh thì giai đoạn tìm hiểu đối tượng và thông tin về đối tượng ( Research ) là giai đoạn tối quan trọng của bất kỳ một hình thức story telling nào cũng như của bất kỳ những thể loại sử dụng ngôn ngữ hình ảnh nào. Nếu thiếu đi Research tìm hiểu chủ thể, tâm tư tình cảm và các mối quan hệ của chủ thể thì cũng như bạn đang miêu tả : “nhà em có một đàn gà …“ mà thôi.  

Khoảng khắc

Khoảnh khắc không chỉ là cười ngoắc mồm ra hoặc là khóc ra từng hạt nước mắt.
Khi bạn bất ngờ thì bạn sẽ hả họng đưa bàn tay lên che miệng theo kiểu ” Oh my God, Oh my God !!!  Khi bạn hồi hộp bạn sẽ đan chặt hai bàn tay vào nhau và đưa lên trước ngực. Khi bạn phấn khích bạn sẽ vươn cánh tay ra chỉ ngón tay lên trời, hoặc nắm bàn tay và cánh tay gồng lên theo kiểu Yeah để chứng tỏ sức mạnh và sự tự tin. Khi bạn mệt mỏi bạn dùng cánh tay áo để lau mồ hôi trên trán. Khi bạn cảm động thì người lớn tuổi sẽ đưa bàn tay lên ngực , người trẻ tuổi sẽ lau quẹt  nước mắt bằng mu bàn tay .v.v.v.   nói chung rất nhiều. Khi chúng ta chụp chúng ta quan sát gesture – cử chỉ của nhân vật đoán được cảm xúc để bắt khoảnh khắc đúng thời điểm.  Và trong gesture thì bàn tay thậm chí cả cánh tay là sự thể hiện rõ ràng và đa dạng nhất. Và cũng chính sự xuất hiện của bàn tay đó trong tấm hình là cái thể hiện rõ nhất biểu cảm nhân vật. Thiếu vắng bàn tay trong tấm hình , người xem sẽ rất khó thấy được cảm xúc biểu cảm của nhân vật trong ảnh.
Khoảnh khắc không phải chỉ là cười, khóc, quơ tay múa chân nhảy nhót, khoảnh khắc đôi lúc chỉ là những ánh mắt, những bóng dáng lướt qua, có thể là ánh sáng, là khung cảnh… là bất cứ thứ gì ta cảm thấy cảm xúc và ta muốn ghi nhận với một lý do chính đáng.

Phó nháy

Nhiều người chụp ở Việt Nam cứ đinh ninh rằng mình chụp chính thì mình sẽ chụp sáng tạo núp bên này né bên kia, còn người chụp phụ thì cho đi chụp chào bàn tiễn khách, chụp cái mà Việt Nam hay gọi là “chụp truyền thống”. Sự thật thì ngược lại mới đúng. Người chụp chính được trả trả tiền để chụp cái đám cưới này thì người chụp chính phải đảm bảo đầy đủ các tiết mục được diễn ra trong Timelines, Còn 2nd có thể mới là người được đi lòng vòng sáng tạo.
Ở Việt Nam hiện nay có rất nhiều photographer sử dụng 2nd shooter như là một chiêu trò để muốn khẳng định mình: Ví dụ như họ thường tìm kiếm một 2nd shooter cứng tay có thể cover hết quy trình của một đám cưới. Sau đó người chụp chính chỉ việc thong thả set up chụp sao cho có được vài tấm giống với vài tấm nổi tiếng trên mạng. Họ chả bị áp lực bới thời gian bới quy trình gì. Người 2nd shooter chụp hàng chục ngàn tấm cũng mặc kệ, họ chỉ cần vài tấm, giống những tấm mà họ đang cố công bắt chước.  Những người chụp kiểu này hình ảnh thường bị gì bó vào chiêu trò bắt chước, hình ảnh có thể up lên FB câu like, đi thi ảnh.v.v.v nhưng giá trọ story telling không có.  Up một 2 tấm hình kỹ thuật để “hù” người ta thì dễ. Còn khi xem trọn vẹn bộ ảnh người xme có cảm nhận được không khí đám cưới , có thấy được tính cách và tâm tư tình cảm hay diễn biến cảm xúc của nhân vật hay không thì những người chụp theo kiểu này thường không có.
Vấn đề 2nd shooter mang hơi hướng kỹ thuật nhiều hơn tuy nhiên những người chụp chính và chụp phụ chuyên nghiệp họ thường sẽ Research rất kỹ đám cưới, chuẩn bị và set up trước các thiết bị phụ vụ kỹ thuật.  để rồi khi vào đám cưới họ chỉ  flow theo diễn biến và cảm xúc của đám cưới mà không phải tuân theo sự phân chia nào hết.

Tương tác

Khi cầm máy tới đám cưới hãy khoan chụp mà đi lòng vòng chào hỏi tất cả mọi người. Hãy chào hỏi để bạn biết họ là ai và họ biết bạn là ai.  Điều này sẽ giúp họ dạn dĩ tự nhiên hơn trước ống kính của bạn, giúp bạn “tàng hình” tốt hơn trước mặt họ khi kết hợp với các kỹ năng khác. Đồng thời cũng giúp chính bạn tự tin hơn khi tiếp cận các sự việc diễn ra.
Chuyện tương tác với chủ thể trước lúc chụp , trong lúc chụp, và sau lúc chụp là một đề tài rất dài tuy nhiên cũng rất lý thú. Sẽ còn nhiều kỹ năng, phương pháp và vấn đề phải bàn tuy nhiên việc chào hỏi để cho người khác biết bạn là ai là điều Bow thấy đơn giản nhưng hiệu quả nhất. Những vấn đề sâu xa hơn sẽ bàn ở bài viết chuyên sâu khác nhé.
Nguồn Tạp Chí Nhiếp Ảnh

Thứ Năm, 21 tháng 12, 2017

Ảnh chụp từ Camera trị giá 63,000 USD sẽ như thế nào?

Loại hình ảnh nào mà một máy ảnh tĩnh 63.000 USD sản xuất? Dưới đây là video do 19 phút của Ted Forbes từ The Art of Photography, trong đó anh ấy sử dụng một máy ảnh DSLR trung bình pha XF của Phase One để show bộ ảnh mà bạn nhận được khi bạn dành 63 đô la để thực hiện cho bộ ảnh đó.
Phase One XF là một máy được xây dựng với thiết kế kiểu mô-đun. Có nghĩa là bạn có thể thay đổi không chỉ các ống kính mà còn cả mặt sau của máy ảnh. Trong thiết lập đặc biệt này, một đơn hàng 50.000 đô la Mỹ đầu tiên của IQ3 đang được thử nghiệm.
Máy ảnh chụp bằng màu đen và trắng, nhưng hình ảnh của nó “rất khác” với các máy ảnh màu đen và trắng khác. Nó có thể nắm bắt ánh sáng “vượt ra ngoài quang phổ”, ghi âm ánh sáng từ phổ hồng ngoại rất tốt.
Với 101 megapixel mỗi lần chụp, số lượng chi tiết mà bạn thực sự có thể chụp bằng máy ảnh này thật đáng kinh ngạc. Nó có khả năng duy trì một số lượng lớn các chi tiết trong bóng tối và điểm sáng sáng mà các máy ảnh khác không có khả năng.
“Số lượng dữ liệu mà bộ cảm biến này có khả năng thu được là không thể tin được”, Forbes nói.
Hình ảnh của một con mèo trong một cửa sổ đã được chụp ở ISO 12.800. Thật ngạc nhiên, khi Forbes phóng to đến 100%, hoàn toàn không có noise trong hình ảnh.


Nó thậm chí còn ấn tượng hơn khi các hình ảnh được chụp trong ánh sáng rất thấp.
Kiểm tra đầy đủ trong video bên dưới.

Thứ Ba, 19 tháng 12, 2017

Những lời khuyên hữu ích dành cho người mới chụp ảnh

Nghệ thuật nói chung và nhiếp ảnh nói riêng đang trải qua một giai đoạn thú vị, nhưng cũng đầy thách thức với sự thay đổi hàng ngày của công nghệ. Internet mang lại sự tự do tối thượng khi ai cũng có thể tiếp nhận và cho đi bất cứ cái gì mình muốn với toàn thế giới. Theo Mashable thì tính đến tháng Bảy, 2014 có gần 1,4 tỉ người dùng thường xuyên trên Facebook, mỗi ngày họ tải lên riêng Facebook hơn 350 triệu tấm ảnh. Tổng số ảnh trong máy chủ của Facebook đã chạm mốc hơn 300 tỉ, tổng số ảnh cả nhân loại từng chụp là hơn 3800 tỉ. Hàng năm thế giới, tôi và bạn vẫn đóng góp thêm vào con số đấy hơn 300 tỉ bức ảnh nữa.
Dù hoàn toàn biết rõ rằng thời đại này chúng ta chụp ảnh nhiều như nào nhưng khi lần đầu nghe những con số trên, phải thú nhận rằng tôi vẫn khá sốc. Chụp ảnh đã trở thành một trong những hoạt động thường lệ không thể thiếu, một nhu cầu sống cơ bản của con người ở những nước đang và đã phát triển, một thú vui được yêu thích nhất mọi thời đại.
Với nhiều người mới bắt đầu, chụp ảnh có thể là một việc không khó như nhạc, họa nhưng khá bối rối vì họ không phải bắt đầu từ đâu, vì vậy trong bài này tôi sẽ hy vọng giúp được nhiều người bằng những kinh nghiệm của mình.
1. Không vội học Photoshop
Học chụp ảnh bước đầu là học những cái cơ bản từ kỹ thuật như bố cục, đường nét, tương phản, phối màu, ánh sáng, góc chụp… cho đến rèn luyện con mắt mỹ học và gu thẩm mỹ – trong khoảng thời gian này chắc chắn những vấn đề trên sẽ còn có lỗi và chưa hoàn hảo. Nếu bạn nóng lòng học chỉnh ảnh ngay để lấp đầy những khoảng trống cần thời gian và kiên nhẫn ấy, thì những bức ảnh đầu tiên ấy sẽ đẹp lên trong một thời gian ngắn, những sơ suất được che đậy, những khiếm khuyết được trang điểm, bức ảnh trở nên bóng bẩy – nhưng xét về lâu về dài, tâm lý của những người mới chụp sẽ sinh ra ỷ lại và thỏa mãn vì cho rằng mình không cần phải học gì về chụp ảnh nữa. Một điều không tốt nữa tôi để ý là khi những người mới chụp học chỉnh ảnh thường tìm đến những cách tắt chứ cũng không học một cách nghiêm túc bài bản, vì cơ bản trong tiềm thức của họ, chỉnh ảnh cũng chỉ là một lối tắt của chụp ảnh. Nhìn ảnh của họ sau ba năm, năm năm tôi vẫn thấy dậm chân tại chỗ.
Tôi nghĩ chúng ta – nhất là những người không trong nghề nên có một cái nhìn đúng đắn và khách quan hơn về vấn đề chỉnh ảnh: một bức ảnh đẹp phần lớn hình thành từ tầm nhìn và sự chuẩn bị kỹ lưỡng của người chụp trong đó ba công đoạn: tiền kỳ, chụp và hậu kỳ trở nên không thể độc lập tách rời và đều được quyết định từ trước khi tấm ảnh được bấm máy.

2. Đừng quá căng thẳng về chuyện máy móc
Bức ảnh trên tôi chụp cách đây hơn ba năm rưỡi trước bằng chiếc máy Nikon D90 (giờ đã ngừng sản xuất và giá của một chiếc máy cũ còn tốt, mới hơn 90% không bằng một nửa giá chiếc Iphone), một trong những ống kính rẻ tiền nhất của Nikon và chiếc đèn LED tôi mua trên ebay với giá quy đổi ra tiền Việt là bốn trăm nghìn. Nhưng đây chính là tấm ảnh mang lại cho tôi nhiều giải thưởng nhất, trong đó có một suất học bổng nhiếp ảnh.
Nói cho đúng, máy móc rất quan trọng, nhưng đấy là với những người chuyên nghiệp! Họ cần khẳng định thương hiệu với khách hàng bằng những đồ nghề tốt và có danh tiếng, họ cần sự ổn định và chắc chắn, không bao giờ sai sót của những hãng lớn, dòng máy đắt tiền, họ cần những chức năng đặc biệt để dùng trong những công việc đặc biệt mà người dùng nghiệp dư không bao giờ phải bận tâm tới. Với đa số người chụp ảnh, chiếc máy tốt nhất là chiếc máy ảnh họ có, dù là máy xịn, máy rẻ tiền hay điện thoại.
Chụp ảnh là một thú vui và nó nên mang lại niềm vui, nếu không tại sao chúng ta lại làm một chuyện chỉ mang lại căng thẳng, mệt mỏi đúng không? Đừng để máy móc là cái neo kéo sự tiến bộ và ham học hỏi của mình bằng những câu, “Bao giờ mới đủ tiền mua máy để chơi với các bác?” hay “Đợi nâng cấp mày rồi sẽ đi chụp cái đấy.” Vượt qua được giai đoạn này, bạn sẽ thấy đầu óc thảnh thơi để chụp ảnh vì niềm vui rất nhiều.
3. Đừng đứng chụp ảnh như bình thường
Những bức ảnh đứng chụp từ ngang tầm mắt khi người chụp đứng bình thường trên mặt đất là những bức ảnh nhàm chán nhất. Vì những khung cảnh bình thường như nhau ai cũng chụp cả rồi, vì đa phần đó là kiểu “tiện tay chụp, không suy nghĩ.”
Nói về vấn đề này thì chúng ta có thể mở cả một lớp học hay lôi sách ra đọc cũng được, nhưng trong phạm vi bài viết này thì tôi chỉ có một lời khuyên là thử nghiệm. Thử nghiệm chính là một nửa niềm vui của việc chụp ảnh khi tôi có thể di chuyển lại gần, ra xa, ngồi xuống, nằm xuống, sang trái, sang phải, trèo lên cây, thay ống kính với tiêu cự khác… Sức mạnh của máy kỹ thuật số nằm ở chính sự vô tận của thử nghiệm để học hỏi, để làm mình tiến bộ hơn. Chỉ cần những góc thú vị thì những cảnh bình thường cũng có thể trở nên mới lạ và hấp dẫn.
4. Đừng sợ sai lầm và phê bình
Không ai trở thành vĩ đại trong một đêm, một tuần, một tháng, một năm hay thậm chí mười năm. Tôi không nghĩ có khái niệm thiên tài hay bẩm sinh tuyệt đối trong nhiếp ảnh như những lĩnh vực khác như nhạc, họa – tất cả đều quăng quật mình vào những thử nghiệm vô định, cũng mò mẫm từng tí một, cũng nản lòng mỗi khi thất bại hay vui sướng tột độ khi thành công. Cái phân biệt họ với những người bình thường khác là họ khôn bao giờ dừng lại. Chỉ khi đối mặt với thử thách cao nhất con người mới có thể mình lên một tầm cao mới và hơn nữa, nếu có thất bại, chúng ta sẽ học được những bài học vô giá từ thất bại của mình – thứ tôi và bạn không thể có nếu ngồi một chỗ không dám làm. Nhiếp ảnh cũng giống như tập thể hình, nếu không đẩy những thử thách mức tạ của mình đến mức không nâng nổi nữa (set to failure), cơ bắp sẽ không phát triển được.
Đừng để những thử nghiệm ấy của mình nằm phủi bụi một chỗ, mà hãy để cho những người bạn, những người cùng yêu ảnh có kinh nghiệm góp ý và nhận xét, họ sẽ có những góc nhìn và bình luận khách quan hơn chính chúng ta. Miễn là bạn cầu thị, họ xây dựng và đừng để những sai sót tiêu cực làm nản lòng khiến ta bỏ cuộc.
5. Tiếp nhận những kiến thức mình nhận được bằng một cái đầu tỉnh táo
Không phải cứ người khác (có vẻ chụp lâu/kinh nghiệm hơn mình) hay internet bảo tức là mặc định nó đúng. Ví dụ như tôi thấy nhiều bạn rất hay khuyên những người mới chụp là hãy chụp RAW, nhưng khi tôi hỏi họ nguyên nhân thì họ không nói được tại sao, chỉ nói đơn giản là người ta bảo thế, hoặc là bảo chụp RAW để cứu các vùng ảnh bị quá sáng!
RAW là một định dạng ảnh cũng giống như Jpeg, chỉ có điều các trình đọc ảnh trong máy tính thông thường không đọc được định dạng này mà cần đền các chương trình chỉnh anh chuyên dụng như Capture One, Photoshop, Lightroom, Camera Raw. Khi bạn bấm máy chụp một bức ảnh, đầu tiên ảnh đều được lưu dưới dạng RAW, sau đó tùy cảm biến, bộ vi xử lý máy ảnh và các chế độ thiết lập của người chụp, file RAW ấy mới được chuyển thành ảnh Jpeg và lưu trên thẻ nhớ. Tức là ảnh RAW vì chưa qua xử lý nên chứa nhiều chi tiết và thông tin bức ảnh về màu sắc, tương phản và dải tần nhạy sáng hơn, dễ phục hồi bằng chỉnh sửa “nếu có chụp hỏng” (lý do của phần lớn những người chụp RAW một cách mù quáng) – nhưng không có nghĩa là phải dùng nó mọi lúc mọi nơi một cách không cần thiết kiểu lời khuyên như trên, nhất là với những người chụp nghiệp dư hay kiến thức chưa vững. Tâm lý của con người là vậy, cái gì càng dễ phục hồi sửa chữa khi làm sai hơn thì họ càng có nguy cơ làm mọi thứ nhanh và ẩu. Thêm nữa, không phải bức ảnh nào cũng phải cần dùng đến sức mạnh của RAW mà chỉ khiến nặng máy và tăng thời gian làm việc.
Vậy nên, hãy tiếp nhận mọi lời khuyên và kiến thức mình nhận được bằng một cái đầu tỉnh táo, suy nghĩ, nghiên cứu thêm nhiều nguồn thông tin khác nhau, thử nghiệm trực tiếp với bản thân để tự tìm ra một cách làm việc hiệu quả nhất.
6. Du lịch mà một cách tốt để học chụp ảnh
Về bản chất chúng ta đều như nhau, học cái gì mà khô cứng, chán quá thì chẳng ai học được lâu dài hay đều đặn bằng những thứ trực quan, thú vị và hấp dẫn. Giống như việc lôi sách ra học tiếng Anh với ngồi xem những bộ phim thuộc thể loại bạn thích bằng tiếng Anh để học, tôi đảm bảo rằng hiệu quả chẳng kém nhau mà ngày nào chúng ta cũng ngồi mấy tiếng học được.
Với ảnh cũng thế, người ta có câu “Cỏ nhà hàng xóm bao giờ cũng xanh hơn” – mặc dù môi trường sống thường nhật của mỗi người không thiếu mô-típ và góc nhìn thú vị nhưng vì đã quá quen với nó nên tự nhiên ta cảm thấy chán và tự than thở rằng không có gì để chụp. Tận dụng mỗi dịp du lịch với những cảnh quan, những môi trường, câu chuyện và con người mới để đổi gió, để học hỏi và tìm cảm hứng.
7. Đọc
– Ánh sáng, các loại ánh sáng và cách nó ảnh hưởng như nào đến tâm trạng con người.
– Lý thuyết màu sắc, phối màu, tính biểu tượng của màu sắc và cách kể chuyện bằng màu sắc.
– Lịch sử nhiếp ảnh, lịch sử hội họa, lịch sử điện ảnh, các phong trào nghệ thuật.
– Giải phẫu và hỉnh thể cơ thể con người.- Các huyền thoại nhiếp ảnh và ảnh của họ.
– Bố cục, đường nét, tương phản, chiều sâu… Các kỹ thuật nhiếp ảnh.
– Hiểu rõ về lĩnh vực mình theo đuổi chứ không chỉ riêng kỹ thuật nhiếp ảnh. Chụp thời trang thì phải hiểu rõ thời trang, lịch sử và các thuật ngữ thời trang, xu hướng ngành công nghiệp thời trang cũng như rèn luyện gu thẩm mỹ. Chụp phóng sự báo chí thì phải nắm rõ những thứ của báo chí, xã hội, xã luận, chính trị…

Ngay cả những bậc thầy, họ cũng không bao giờ ngừng học hỏi.
8. Đừng ngại tiếp nhận cảm hứng và bắt chước
Mặc ai nói gì thì nói, với tôi tiếp nhận cảm hứng và bắt chước một nhiếp ảnh gia bạn yêu thích là một phần quan trọng của quá trình học hỏi, miễn là chúng ta đừng mắc kẹt trong cái vòng luẩn quẩn ấy quá lâu. Trong quá khứ và kể cả hiện tại, tôi nhận ra rằng có những nhiếp ảnh gia tôi đã hết thích vì gu, mắt thẩm mỹ của mình đã dần thay đổi, định hình thành một thứ riêng – nhưng cũng có những người tôi vẫn khâm phục và say mê ảnh của họ. Dù là ai đi nữa, khi nhìn nhận lại con đường và sự thay đổi trong những bức ảnh của mình, tôi nhìn thấy nhiều cột mốc khi những cảm hứng tôi nhận từ họ đã được thay đổi và phát triển, uốn nắn để trở thành một phong cách riêng biệt của bản thân. Một quá trình sẽ còn tiếp diễn mãi mãi.
Nguồn: Mannup.vn

Liên Hệ

email:admin@tuhoc.fun
website:

Recent Post